Friday, March 20, 2009
Tháng 3
Bây giờ tôi viết về tháng 3 khi tháng 3 không còn nữa, đã sang tháng tư mất rồi. Viết về cái đã qua bao giờ cũng dễ hơn khi ta đang ở trong nó. Cũng như đôi khi có những chuyện ta không sao nói ra được chỉ bởi vì ta chưa thực sự lãng quên, bởi nó còn đọng lại trong ta như những vết thương còn mới, hễ đụng tới là chảy máu.
Dường như tháng ba lúc nào cũng có những sự kiện nào đó gắn bó với tôi, những sự kiện vui buồn lẫn lộn và bởi trong lúc giao mùa, có cái bâng khuâng của không gian khiến cho mình nhớ dai hơn hết thảy. Tháng ba này lại có những điều xảy đến, có thể nó sẽ thay đổi cả cuộc đời tôi. Tôi không hối tiếc vì mình đã quyết định dù rằng đường xa mệt mỏi, không thấy được điểm đến là đâu. Và tháng 3 lại trở thành hoài niệm.
Cuộc đời đôi khi trớ trêu làm sao, như thể quả thực có định mệnh và tiền kiếp.
Entry for March 20, 2009
Nhớ những cơn mưa đầu mùa xao xác những cánh hoa rơi rụng. Năm nay có lẽ mùa mưa đến sớm.
Thursday, February 26, 2009
Entry for February 26, 2009
Sophie. B. Hawkins
On this February morning.
In the courtyard...
Birds were singing your praise.
I'm still recalling things you said.
To make me feel alright.
I carried them with me today.
Now...As I lay me down to sleep...
This I pray...that you will hold me dear.
Though I'm far away...
I'll whisper your name into the sky.
I will wake up happy.
I wonder...why I feel so high?
Though I am not above the sorrow.
Heavy hearted till you call my name.
And it sounds like church bells...
Or the whistle of a train.
On a summer evening...
I'll run to meet you.
Barefoot...barely breathing.
As I lay me down to sleep...
This I pray...that you will hold me dear.
Though I'm far away...
I'll whisper your name into the sky.
And I will wake up happy.
It's not too near for me.
Like a flower...I need the rain.
Though it's not clear to me...
Every season has its change.
And I will see you...
When the sun comes out again.
As I lay me down to sleep...
This I pray...that you will hold me dear.
Though I'm far away...
I'll whisper your name into the sky.
And I will wake up happy.
As I lay me down to sleep...
This I pray...that you will hold me dear.
Though I'm far away...
I'll whisper your name into the sky.
And I will wake up happy.
When the sun comes out again.
Dường như đã là mùa xuân
Giữa tinh mơ tháng 2
nơi hiên nhà
Những chú chim đang hót những lời em ca hát
Tôi vẫn nhớ những lời em đã nói
Những điều làm tôi cảm thấy bình yên
Tôi đã mang theo mình cho tới hôm nay
Và giờ đây, khi tôi để mình chìm vào giấc ngủ
Phút giây này, tôi nguyện cầu em sẽ ôm tôi ôi người yêu dấu
Dù rằng tôi đang rất xa em
Tôi sẽ gọi thầm tên em giữa trời cao
Tôi sẽ thức dậy trong niềm hạnh phúc
Tôi tự hỏi… tại sao mình hứng khởi
Dù tôi không vượt qua được nỗi muộn phiền
Trái tim nặng nề cho tới khi em gọi tên tôi
Như tiếng chuông ngân
Hay tiếng còi tàu
Giữa buổi tối mùa hè
Tôi sẽ chạy tới bên em
Chân trần…như gió thoảng
Khi tôi để mình chìm vào giấc ngủ
Phút giây này, tôi nguyện cầu em sẽ ôm tôi ôi người yêu dấu
Dù rằng tôi đang rất xa em
Tôi sẽ gọi thầm tên em giữa trời cao
Và tôi sẽ thức dậy trong niềm hạnh phúc
Không là quá gần với tôi
Như hoa kia … tôi cần mưa
Dù không rõ ràng, với tôi…
Mỗi mùa rồi sẽ đổi thay
Và tôi sẽ thấy em
Khi mặt trời rạng ngời lần nữa
Khi tôi để mình chìm vào giấc ngủ
Phút giây này, tôi nguyện cầu em sẽ ôm tôi ôi người yêu dấu
Dù rằng tôi đang rất xa em
Tôi sẽ gọi thầm tên em giữa trời cao
Và tôi sẽ thức dậy trong niềm hạnh phúc
Khi tôi để mình chìm vào giấc ngủ
Phút giây này, tôi nguyện cầu em sẽ ôm tôi ôi người yêu dấu
Dù rằng tôi đang rất xa em…
Tôi sẽ gọi thầm tên em giữa trời cao
Và tôi sẽ thức dậy trong niềm hạnh phúc
Khi mặt trời rạng ngời lần nữa
Tuesday, February 17, 2009
Tuesday, February 10, 2009
Entry for February 10, 2009
Sài gòn bỗng nhiên đổ mưa! Có ai ngờ buổi tối tháng 2 mà nghe mưa rơi tí tách bên hiên nhà. Không gian bỗng yên ắng lạ thường! Có tiếng rao mì gõ lóc cóc trong hẻm nhà mình. Nhưng khác với không gian lúc mùa mưa là tịnh không nghe tiếng côn trùng rỉ rả, không nghe tiếng ễnh ương chàng hiu gọi nhau inh ỏi. Yên lặng quá! Nghe thấy tiếng xe máy từ ngoài đường Điện Biên Phủ vọng vào, tiếng xe container đi qua cầu rung rinh... Bây giờ lẽ ra trăng sáng, ở phòng mình tắt đèn sẽ thấy ánh trăng trong trẻo ở ngoài hiên hắt vào... vậy mà trời lại mù mây, mưa lất phất và có đứa ở không ngồi nghĩ linh tinh
Mình không biết nếu phải trải qua một sự thay đổi lớn lao nào đó như là thể chế chính trị chẳng hạn thì cuộc sống sẽ ra sao, đời mình liệu có trải qua một điều như thế? Mình lại nghĩ về cuộc đời của Phạm Xuân Ẩn, người đã từng trải qua bao nhiêu đổi thay của thời cuộc, bao nhiêu thể chế chính trị. Nghe và xem ông nói, cảm thấy cuộc sống sóng gió ấy vẫn dung dị bình thường. Có ai ngờ cái đời sống mình đang sống và coi nó là thân quen lại là một biến cố, lại là một đời sống khác đối với những người khác, ta vẫn thấy họ sống bình thường, vẫn thích nghi với đổi thay của thời cuộc nhưng cái nhìn lại là một cái nhìn khác hẳn với ta, và những nỗi niềm riêng không ai biết.
Rồi mọi thứ sẽ đến khi phải đến, mình sẽ buộc phải khác khi đời dạy ta phải thế!
Monday, February 9, 2009
Entry for February 09, 2009
Việt Nam và Trung Quốc đã hoàn tất công trình phân giới
Khai thác bauxite là chủ trương lớn
Đại tướng Võ Nguyên Giáp góp ý về dự án bô xít Tây Nguyên
Thăm nhà lãnh đạo
Biên Giới Tháng Hai (2009-1979)
Chắc phải sớm đi Tây Nguyên thôi
