Monday, August 27, 2007

Ngày hôm qua

8 năm, tôi trở lại con đường đi Buôn mê, bỗng nhớ lại tất cả những suy tư của ngày hôm qua!

Con đường chỉ còn một chút thôi quen thuộc. Những cánh rừng thông ngày xưa đã khiến tôi suy nghĩ về tình yêu. Ở mảnh đất nào những cây thông sẽ mọc? cũng như tình yêu của tôi nó liệu sẽ tìm được mảnh đất tâm hồn nào để mà nảy nở và sinh sôi? Có rất ít những cây thông sống ở miền đất không thuộc về nó, như tình yêu của tôi đôi lần tan vỡ vì lý do nào? tự an ủi rằng đó không phải là một người phù hợp! 8 năm, ngày hôm nay trở lại con đường của ngày xưa không phải trong mùa đông, không có cái sắc vàng nao lòng của Dã quỳ, không phải là tôi, dù buồn bã mà hồn nhiên, của hôm qua, nhưng tình yêu vẫn chưa tìm được mảnh đất nào nương náu! 8 năm, có phải là tôi dường như vẫn đứng yên, khi mọi thứ trôi qua và trôi qua...

Nhớ tôi của hôm qua quá thể, nhớ người bạn đồng hành năm ấy, chúng tôi hồn nhiên hái hoa dã quỳ trên đường vào Eakmat, và những em bé cao nguyên "sao chị hái hoa quỳ chị?". Chạy xe như bay trên triền dốc ngắm những đồi xanh đang chạy ngược về phía sau. Những con đường chen đầy cây hoa sữa "vị thành niên" hậu quả của một thời phong trào yêu những bài hát về Hà nội. Cánh rừng khộp lặng im u buồn. Hồ Ea- nhái và dòng kinh dẫn nước mọc đầy hoa dại hai bờ trong loang lổ của buổi chiều. Những bông dã quỳ tội nghiệp héo úa được cấp cứu trong xô nước và sáng mai mừng rỡ khi chúng tươi xinh trở lại, dù chỉ để sẽ lại phai tàn...

Nhớ buổi đi dạo lang thang trên những đường phố Buôn mê, thăm một ngôi chùa cổ, gặp một đám cưới tổ chức trong chùa, ngồi dưới gốc bồ đề lộng gió nghe tiếng lá lao xao. Rồi lê la trong một lòng chợ nhỏ trên phố, mua đu đủ về ăn, còn đi ngang một ngôi chùa Cao đài nữa. Nhỏ bạn người Tây Ninh mà không theo đạo Cao đài. Nhỏ bạn không thân mà lại thấy thật gần gũi trong mùa làm luận văn năm ấy. Bây giờ nhỏ đã có chồng, định cư ở nước Mỹ xa xôi...

Sáng hôm ấy chia tay Buôn mê, chúng tôi ngồi trên chuyến xe đò đầy bụi bặm, đi qua những bụi dã quỳ rung rung trong gió, lòng tôi miên man nghĩ về nhưng xúc cảm tình yêu buồn bã trong lòng. Tôi ngắm nghía và lắng nghe mọi thứ, tôi cảm thấy buồn nhưng trong lòng được vỗ về bởi những chuyến đi, bởi những điều bình dị và xa lạ quanh mình. Từ bấy đến nay tôi đã bao lần cảm thấy lòng mình muốn ra đi khi có những nỗi buồn ập tới. Đi xa cũng là một cách hữu hiệu để giải tỏa những nỗi niềm, có ai đã nói với tôi như vậy, trong giây phút ấy tôi thấy mình xúc động bởi cảm xúc được gọi tên...

Tôi nhớ chuyến đi năm ấy, khi xe chúng tôi ào ạt lướt qua những rặng dã quỳ vàng rực rỡ, trong buổi trưa đầy nắng và man mác những cơn gió cao nguyên. Và rồi những rừng thông, những hàng rào dã quỳ cứ lần lần thưa thớt, chúng tôi lại đi ngang những căn nhà đơn sơ chứa đựng những nét gần gũi thân yêu với riêng một ai đó, những căn nhà với những bụi hoa vạn thọ, những bụi sao nhái lao xao trước nhà, cũng vàng rực rỡ, những chú chó, chú mèo nằm phơi nắng trên sân, hay đứng ngó lơ ngơ...

8 năm, tôi lại bắt gặp lại những hình ảnh của hôm qua hiện ra trong chuyến xe về Sài gòn hôm nay, tôi lại cảm thấy mình hạnh phúc, dù bao giờ cũng phảng phất những niềm vui không trọn vẹn, thì tôi vẫn cứ thấy mình hạnh phúc...

Sunday, August 19, 2007

7/7 âm lịch....
Ngoài trời đang mưa, tiếng mưa đứt quãng trên hiên nhà, rì rầm gõ nhịp trên những tán lá bàng, âm thanh quen thuộc quá. Mở một bản cello không rõ tên, nghe tiếng đàn lẳng lặng cứa vào đêm. Buồn hay là hạnh phúc. Dường như không khác nhau là mấy. Cảm xúc chỉ là một quá trình, hay mọi thứ trên đời này cũng chỉ là những quá trình, có mở đầu và kết thúc. Thế thì sao, chẳng sao, chẳng kết luận điều gì, bởi vì có những thứ chẳng có ý nghĩa gì sâu sắc nhưng không có nó thì cả sự tồn tại này cũng không còn ý nghĩa...


Saturday, August 11, 2007

"Giá mà được chết đi một lúc"

"...Giá mà được chết đi một lúc
nằm im cho cuộc sống nhỏ tuôn trào..."

Nguyễn Thế Hoàng Linh

Hôm qua, nhức đầu kinh khủng, lăn qua lăn lại không ngủ được, bỗng dưng lại nhớ đến câu này, lúc đó tự nhiên bỗng nghĩ nếu chết đi có lẽ là giải thoát. Cái chết, nghe đáng sợ lại cũng có thể là lối thoát tuyệt vời cho những bế tắc và đau đớn của con người. Giá mà được chết đi một lúc, chỉ bởi vì mình còn quá yêu cái cuộc sống này, cái cuộc sống rắc rối và có những phút giây khiến mình mệt mỏi, chỉ ước gì một lúc thôi được thoát đi khỏi tất cả, cả những ước mong không bao giờ đạt được rồi cũng sẽ thôi không làm mình nghĩ suy trăn trở nữa! Thế nhưng, có không cái can đảm từ bỏ cuộc sống? Không, chỉ "giá mà..." và "một lúc" thôi. Nghĩ đến cái chết để quay về cuộc sống, quay về "con-đường-đi- phải-đến"! Rồi sẽ đến lúc nằm xuống thanh thản và nhẹ nhàng, nhưng giờ đây ở giữa cuộc phiêu lưu dang dở, giữa những bạn đồng hành ta mến yêu, cái bế tắc và đau đớn này rồi cũng chỉ là khoảnh khắc lạc đường, là đoạn vượt thác nào đó mà thôi Bỗng nhớ đến nỗi cô đơn, ta lại nhớ một người còn cô đơn hơn ta gấp bội, làm sao? bằng cách nào, anh vượt qua, hay bởi chẳng có sự lựa chọn nào khác? Khi không lựa chọn, phải chăng cũng là lựa chọn?..............

Sunday, July 29, 2007

Sống là bày tỏ...

"...Dần dà những năm về sau, mới bắt đầu hình thành trong tôi một quan niệm rõ rệt: Sống là sống với người khác và muốn có cảm thông chúng ta phải luôn luôn tự diễn đạt mình. Trong những cách diễn đạt bằng tiếng nói, bằng chữ viết và nhiều phương tiện khác, tôi thấy tâm hồn mình có khuynh hướng nghiêng về phía ca khúc. Trên mảnh đất nghệ thuật nhỏ nhắn này, tôi tìm thấy tự do và tôi nghĩ rằng ở đây tôi có thể bày tỏ được với người khác về những niềm vui nỗi buồn của cuộc sống..."

Trịnh Công Sơn- Ca khúc là nỗi lòng con người.

Tự hỏi mình đã diễn đạt mình ra sao? Sống là bày tỏ ...



Thursday, July 12, 2007

Nói một mình

Nhiều khi cảm thấy mình như một kẻ lang thang, hết lang thang trong đời thực lại đi rong trên một miền ảo ảnh như chốn này. Ghé nơi này nơi kia, đọc những dòng chữ có khi vô thưởng vô phạt, có khi là những chất chứa nỗi lòng của một con người xa lạ nào đó..., có khi là những người ta biết, nhưng họ mãi mãi có thể chẳng biết có ta tồn tại ở trên đời. Ta là một kẻ lang thang, ta là một độc giả vô hình, không bao giờ lên tiếng về những điều mình nghĩ và cảm nhận sao? Nói hay không nói, có phải là cũng là một cách tồn tại? Dù sao thì cũng có hàng ngàn vạn độc giả giống như ta, đôi khi cảm thấy người này hay người khác đang viết nên chính nỗi lòng mình, nhưng chẳng bao giờ thốt lên một điều nào cả. Thốt nhiên tôi bỗng nghĩ, không biết những độc giả trên đời này đọc sách vì điều gì, hay đúng hơn là đọc sách văn học vì điều gì? Người ta tìm kiếm điều gì nơi những câu chuyện có thể chỉ là hư cấu? Và tôi, tôi tìm điều gì giữa những chuyến lang thang ? Vì nỗi cô đơn muôn thuở của con người, vì muốn được biết chúng ta đã tồn tại, đã sống, đã yêu thế nào, vì muốn tìm thấy một nguồn động viên an ủi đâu đó giữa những người xa lạ ở ngoài kia để tiếp tục bước đi với một niềm tin về những điều mình đã chọn... và còn nhiều lắm những lý do ??
Khi còn là một đứa trẻ, mình đâu có nghĩ nhiều điều vớ vẩn như thế này nhỉ? Chỉ cảm thấy sách là một thế giới với bao điều ký thú: những câu truyện cổ từ ngày xửa ngày xưa, một thế giới tưởng tưởng không biên giới...Nghìn lẻ một đêm, truyện cổ Grim, truyện cổ Andexen, truyện dân gian, truyện Mường Trời...! Lớn dần lên, mình bắt đầu thích những truyện về trẻ con, những cuộc phiêu lưu của những người bạn nhỏ với Mít đặc và Biết tuốt, Karick và Vallia, Đảo giấu vàng, hai vạn dặm dưới đáy biển, những đứa con của thuyền trưởng Grant... và mỗi khi tuổi lớn dần lên, những câu truyện cũng ngày một khác hơn, không còn là những cuộc phiêu lưu thời thơ ấu mà là những chuyến đi vào thế giới nội tâm của con người, dường như cũng để giải thích cho chính những suy tư, những băn khoăn về chính mình, về tình yêu, về cuộc sống, về cái chết và sự sống, về những trải nghiệm trong chuyến đi đời người đang dần đến ngày về của nó.
Trong những giai đoạn của đời ta, giai đoạn nào tâm hồn cũng cần một thứ nước trong sạch nào đó để tắm mình trong đó. Thì chính là sứ mạng của văn học, của thơ ca đấy thôi...

Thursday, July 5, 2007

"Bình Minh Mưa"

Bình minh mưa là tác phẩm đầu tiên của K. Pautovsky mà tôi đọc. Vào thời gian đó, tôi đang đọc cuốn "Mưa" của Somerset Maugham. Một lần nói chuyện tầm phào với một người bạn về "Mưa". Người bạn này mới giới thiệu "Bình minh mưa". Tôi vào nhà sách coi cọp, vì thời đó còn đi học, mua cả một cuốn sách của K.Pautovsky thì không đủ tiền, nên coi cọp trước vậy! Thú thật là lần đầu tiên đọc, tôi không thấm thía được điều mà tác giả muốn nói (cái này cũng mông lung à nha, ai khẳng định được tác giả muốn nói điều gì???), cảm thấy tất cả những câu chuyện đêm khuya ấy quả thực vô cùng khó hiểu, có lẽ bởi vì lúc đó tôi còn quá trẻ và hồn nhiên để có thể cảm hết được cái không gian và những cảm giác mà câu chuyện gợi ra. Lúc đó tôi chỉ tự hỏi, như vậy là sao, câu truyện sẽ kết thúc thế nào? cảm thấy cứ tức anh ách vì mọi chuyện lại kết thúc lửng lơ như vậy. Sau đó khoảng 2 năm, tôi mua cuốn sách và đọc lại lần thứ 2. Lần này thì khác, cuộc sống đã dạy cho mình vài điều quý giá, đủ để cảm được rằng, ở trên đời mọi thứ là như thế, có những điều chỉ đi lướt qua ta dù chúng vô cùng đẹp đẽ, và rằng nỗi tiếc nuối là như thế đó, tàn nhẫn để rồi trở thành đơn giản. Đó là một câu chuyện buồn nhẹ nhàng, và cảm thấy tất cả họ, những nhân vật trong truyện đều buồn nhưng đón nhận nỗi buồn ấy một cách thanh thản nhẹ nhàng biết mấy! Tình yêu, không phải tình yêu mà chính là tình yêu, là nỗi tiếc nuối của tình yêu : "Có lẽ nào giờ đây, trong phút này thôi, tất cả sẽ đi vào dĩ vãng và sẽ trở thành một trong những kỷ niệm xót xa trong cả đời nàng và trong cả đời chàng?"..."Chàng ngờ rằng nàng chỉ nói độc một tiếng “Vô ích…” Có lẽ nàng còn nói điều gì nữa, nhưng con tàu dưới sông đã gầm lên, than thở vì buổi bình minh ẩm ướt, vì cuộc sống lang thang của nó trong những ngày mưa và trong những buổi sương mù."..."Con tàu mỗi lúc một đi xa, dồn vào đôi bờ cát những đợt sóng dài, làm những phù tiêu trên sóng lúc lắc và tiếng dội của những bụi miên liễu bên bờ đáp lại tiếng chân vịt vội vã của con tàu."... Cả câu chuyện toát lên những điều khó hiểu, nhưng mọi cảm giác thì thật vô cùng, những con người, những mùi hương, những âm thanh, những câu chuyện vu vơ, nhưng hình ảnh và cả những điều khó hiểu không nói nên lời, tất cả ta đều có thể đã gặp đâu đó ở trên đời: "...Cuối vườn là bờ sông dựng đứng trên mặt nước và bên kia là những chân trời trước rạng đông ướt sũng nước mưa, ánh phù tiêu mờ mờ phía dưới, sương mù, tất cả nỗi buồn những ngày mưa mùa hạ..." Đẹp, buồn, nhẹ nhàng và mang lại nhiều suy tưởng về tình yêu và cuộc sống. Thích lắm. Thích đọc K.Pautovsky từ đó...

Tuesday, July 3, 2007

Cơn giông!

Trưa nay, tránh cơn mưa nhỏ mà gặp cả cơn giông lớn! Gió mạnh, mưa xiên, ướt như chuột lột. Không hiểu sao cứ nhớ bài văn trong sách tập đọc hồi cấp một, đại khái tả cơn giông thế này: Trời đang trong trẻo thì bỗng mây đen từ đâu kéo tới ùn ùn, rồi gió, rồi mưa... Nhưng nhớ nhất là cái màu nắng, cái thứ giọt nắng màu vàng chanh bao trùm lên cảnh vật sau cơn giông. Cái màu nắng ấy, hôm nay ta không gặp, nhưng trong ký ức đâu đó vẫn còn hiển hiện rõ nét lắm. Cái màu nắng chỉ có sau những cơn giông, trong trẻo và dịu dàng lắm và có khi làm hừng lên trên nền trời một dải cầu vồng lấp lánh! Và ta nhớ một thời tuổi thơ xa xôi nào đó, vô tư vô cùng!